ĐỊA NGỤC KÝ

LỜI TỰ TRẦN CỦA CÔ BA CHÁO GÀ
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 

Mô Phật

Bạch Thầy, 

  Trước kia con là người đại ác, nhưng sớm thức tỉnh tu hành, theo Phật, Pháp, Tăng, trong lúc hành đạo, con đã trãi qua bao nhiêu thử thách đắng cay. Số mình dốt nát, Kinh Luật chẳng thông, phiền một nỗi tuổi già tu muộn. Ngoài đời khảo đảo, trong đạo lại mỉa mai, biết mình nghiệp nặng, kiếp trước vụng tu. Nên con có nguyện cùng mười phương chư Phật cho con được trả hết nghiệp trong một kiếp này, mong nhờ kiếp sau trong sạch mà đi ngay vào đường đạo, không còn bị oan gia dẫn dắt, nghiệp chướng kéo lôi. 
Vì thời đại nguyện đắc thành, nên Diêm chúa cho bắt hồn con xuống Ðịa Ngục để sử án. Ôi, vì mình tạo ác nên phải trả nghiệp thật quá xót xa tê tái. Nào trầm mình nơi biển lạnh, thân thể cứng đờ, nào bị bầy gà , vịt mổ đá, cắn xé tơi bời, nào nuốt lửa toàn thân lên khói, nào ngất xỉu nơi địa ngục thứ bảy: vì thấy sự hành phạt quá gớm ghê, nào phải vào núi lửa ở cửa ngục thứ mười, tưởng đâu thân này ra tro mạt.

Ðáng lý con phải chết luôn, nhưng ơn trên thấy chúng sanh đời mạt pháp, tội ác chập chồng không tin nhân quả, tưởng đâu chết rồi là hết, nên cho con sống lại để nói chuyện Ðịa Ngục, hầu nhắc nhở bà con, cô bác sớm thức tỉnh tu hành. 
Ðến khi trở về cõi thế, thân con còn phải mang câm, điếc. Thế mà lắm người nông nỗi, cho con là tà đạo, dùng lời giả dối để mê hoặc chúng sanh. Như uống nước: nóng hay lạnh tự mình biết lấy, chớ việc chánh tà lý đạo đã quá phân minh. 
Con nghĩ: Ðạo Phật là đạo từ bi, lòng xót thương vạn loài đang lặn hụp trong biển khổ sông mê, đồng thời tìm phương giải cứu, để tận diệt gốc khổ cho chúng sanh. Xét vậy dù cao hay thấp dù thật hay huyền diệu, đều đồng mục đích dẫn dắt chúng sanh đến bờ giác ngộ giải thoát.

Mô Phật, 
Nhưng hôm nay thầy chẳng đắn đo lời thề, gạt bỏ tiếng thị phi, cho phép con kể chuyện Ðịa Ngục cho thầy nghe, nhờ thầy chứng minh cho con, nếu như chánh thì thầy bảo con kể để nhắc nhở bà con, cô bác tu hành, còn như tà thì thầy dạy con không nói nữa. 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 
Thích Nữ Huệ Hiền kính bút 
Tục danh Cô Ba Cháo Gà Ðây là những lời của thầy Thích Nhựt Long (tôi chỉ xin trích đoạn cuối) 
..... Thích nữ Huệ Hiền, tục danh Cô Ba Cháo Gà đã thật chứng kiến về việc âm phủ rõ ràng cho nên sợ hãi, từ đó tu hành quyết dứt sạch nghiệp chướng oan khiên, đã tự lợi bao nỡ điềm nhiên chẳng vì tha lợi, nên cô đã đem việc này nhắc nhở cho người đời sớm mau thức tỉnh, kẻo để đến lúc ăn năn rất muộn. 
Vì có người nghe, thấy, biết những việc kể về âm phủ trúng chứng bịnh của mình, nhưng cũng cứ chạy theo danh lợi nên làm càn nói bướng, cho rằng: "Thuyết của Cô Ba Cháo Gà là mị ngữ tà đạo". 
Thưa quý vị, mị nữ tà đạo là gì? Theo tôi thì: "Lời nói nhắc nhở khuyên người tu thiện dứt dữ, không phải là mị. Thuyết Ðịa Ngục từ người đời cho đến tôn giáo đều nhìn nhận không phải là tà ma". 
Vì tự lợi, lợi tha nên không nề lời phê phán, tôi lược ký thuyết Ðịa Ngục do Cô Ba Cháo Gà kể lại, để cống hiến cho quí vị sớm suy xét tu hành, hầu mong khỏi tội lỗi đọa lại. 
Thích Nhựt Long cẩn chí

NẰM MỘNG

Nam Mô A Di Ðà Phật, nay tôi xin nói chuyện Ðịa Ngục vì người thế gian ít biết về Ðịa Ngục được. Nhân vì tôi người đại ác, Diêm chúa cho người bắt tôi xuống Ðịa Ngục, hôm nay tôi đặng về đây là do một đại nguyện và nhân duyên như sau: Trở về cõi Diêm Phù này để nói cho cô bác được rõ những tội phước của tôi như thế nào, tại sao tôi phải đi Ðịa Ngục? 

Tôi đi Ðịa Ngục là đền tội lỗi và nhờ lực nguyện có duyên lành để nói lại cho cô, bác biết sự quả báo, phòng tránh là việc sát sanh hại mạng không phạm tội sa Ðịa Ngục như tôi. Trước khi đi Ðịa Ngục có nguyên nhân: vì tôi là CÔ BA CHÁO GÀ ở chợ Vòng Nhỏ, một vùng chợ Mỹ Tho, danh từ này ai cũng đều biết. Tôi bán cháo gà một thời gian từ năm Ngọ cho đến cuối năm Mùi gần ngót 18 tháng. Ngày 16 tháng 11 rạng 17, tôi định sắp sửa nấu cháo gà. Trong đêm đó tôi nằm mộng thấy cắt cổ một con gà mà nó hiện làm người ta, khi đó tôi nói: "Ủa tại sao ông thành người ta, làm sao tôi nhúng nước sôi cho được?". Ông ấy đáp: "Mầy chết! Chớ nhúng nước sôi, tao là ông nội của mày đây!".  

Tôi hỏi: "Ông nói tôi không tin, ông nội tôi sao lại không giống?". Ông đáp: " Giống sao được, vì hồi còn sống, ông nội sát sanh hại mạng cũng nhiều, khi chết, con cháu lại làm heo, bò, gà, vịt để lo tống táng. Cho nên ông làm thú biết bao nhiêu kiếp mà trả chưa xong, vì thay hồn đổi xác nhiều đời làm sao còn giống được mà con biết. May nhiều đời trước có chút công tu nên được Diêm chúa cho về bảo con cháu biết. Con rán tu đừng sát sanh hại vật phải đọa Ðịa Ngục như ông quá khổ sở".  

Tôi hỏi: "Ông nói tôi cũng chưa tin, ông tên là gì?". Ông đáp : "Ông là Huỳnh Văn Vấp, cha mầy là Huỳnh Văn Thình, mầy là Huỳnh Thị Nhi, con tin chưa?". Tôi đáp: "Ông nói đúng sự thật, nhưng thấy tướng mạo tôi còn nghi". Ông bèn tiếp: "Thôi con rán tu đi rồi biết, chớ đừng nghi, ông cho con hay, con tội lỗi rất nhiều, vì sát sanh, không những gà vịt mà thôi, cho đến trùng, dế, kiến, chuột bọ, rắn rít đều có tội hết. Con nên cố gắng tu đi, để cầu siêu cho ông với".  

Ðến đây, đồng hồ ré, tôi giựt mình xem đúng 3 giờ khuya. Thường khi nấu cháo gà cũng giờ đó, và ngày đó lại nhằm ngày 17 tháng 11 vía Phật A Di Ðà. Tôi liền đem gà bán hết và không làm nghề nấu cháo gà nữa, bắt đầu ăn chay trường tụng kinh, trải 6 năm như vậy. 
 
CHẾT ÐI ÐỊA NGỤC LẦN THỨ NHẤT
Thời gian sáu, bảy năm cư sĩ tại gia, thường ngày tụng kinh Di Ðà, Phổ Môn và niệm Phật, lần lần tụng đến kinh Ðịa Tạng, Pháp Hoa . Tính ra từ 17 tháng 11 năm Mùi cho đến ngày 23 tháng 4 năm Dần. Khi đó vào lúc 6 giờ chiều, tôi đang ngồi niệm Phật, bỗng từ đâu chẳng biết, đứng sững trước mặt tôi một vị mặt đen như than, lớn tợ mâm, bụng bự chòm hòm, muốn chụp tôi. Sợ quá tôi la oai oải, náo động cả xóm, rồi té xuống đất bất tỉnh.  

Bỗng nghe tiếng con kêu khóc thấy mình đang đứng trước cửa, có một số người rất đông, biết đây là người âm chứ không phải người dương, là ma quỉ gì đây, tôi không rõ. Họ đang xầm xì với nhau. Nhìn trong nhà thấy con đang ôm đầu tôi khóc thảm và kêu: "Má, má". Còn lối xóm, người đánh lưng bóp cẳng, thoa tay, cạo gió, đủ thứ. Tôi rất đau lòng biết mình đã chết, có lẽ vì công tu quá ít mà tội lỗi thì nhiều, thôi giờ rán niệm Phật, xin Phật cứu độ cho, chớ không dám nhìn vào xác nữa. Khi nhìn ra ngoài niệm Phật thì thấy vị thần đổi sắc mặt, vui vẻ kêu tôi: "Sư nữ, Sư nữ, ngài hãy bắt hơi thở đi". 
 
Tôi suy nghĩ có lẽ là ma hay quỉ gạt mình đặng bắt hồn chớ gì, bèn nói: "Các ngài làm trước rồi tôi làm sau," khi ấy tôi thấy các vị Thần đều hòa hơi thở như lúc ngồi thiền, tôi liền làm theo. Có một vị cõng tôi lên, các vị khác xách tay tôi bay bổng lên mây hướng về phía Tây Nam lướt tới có 6 vị đi trước, 6 vị ở giữa với tôi và 6 vị đi sau trải qua mấy lớp mây rồi ra khỏi đáp xuống. Lúc ấy tôi nghe chư Thần nói đã tới ranh giới Mã Lai tôi nhìn xuống cũng còn thấy nhà cửa cây cối, ruộng vườn, kẻ qua người lại, bay một lúc nữa thì thấy biển mênh mông, những cù lao rãi rác đó đây, lô nhô dưới biển tàu bè xuôi ngược, đèn đuốc lập loè, vì trời đã tối. 
 
Bay một đỗi xa hơn, không còn thấy chi nữa, chỉ toàn là biển mênh mông, mây nước một màu, bầu trời đen thẳm thật lạnh lùng khiếp sợ. Bay một lúc lâu tuyết xuống đầy đặc cả mình lạnh buốt, tay chân te cứng chịu không nổi, nên buông tay nhào xuống biển. Khi đó chư thần với tôi lên đem vào đền vua, được biết đây là Long Vương. Tôi nghe Long Vương hỏi: "Chư Thần bắt hồn chúng sanh ở cõi Diêm Phù sao không bỏ vào hồ lô mà để hồn ở ngoài như vậy, đi qua biển lạnh chịu sao nổi."  

Lúc ấy chư Thần trả lời sao tôi nghe không rõ. Kế đó Long Vương bảo một vị rồng bề ngang độ chừng 3 thước, bề dài hơn trăm thước và tôi cùng 18 vị thần lên lưng ngồị Xong xuôi rồng bay tới chân núi dừng lại, các thần cõng tôi bay xuống. Ngọn núi to lớn vô cùng, xa xa là bể cả, được biết đây là núi Thiết Vị. Khí trời ở đây lạnh lắm, sương sa tuyết đổ, trên chót núi tuyết đóng trắng phau. Cảnh trời u ám. Có một điều lạ là khi tôi đến biển thì trời đã tối mà khi đến ngọn núi này lại thấy cảnh mờ mờ.  

Chư Thần cõng tôi bay vòng quanh núi, đến một cửa đá rất lớn, thần gõ 3 tiếng thì cửa đá mở ra. Thần hỏi: "Sư nữ có sao không ?". Tôi đáp:"Thưa ngài tôi lạnh lắm chịu không nổi." Có một vị thần lấy ra cái y ở trong tay áo đưa cho tôi đắp. Các ngài cùng tôi vào trong núi thì nghe các vị thần nói: "Bồ Tát đến rồi". Vào trong núi thấy hào quang sáng rực một vùng đất rộng lớn bao la ở đây nghe ấm áp hơn bên ngoài. Nhìn vào trong thấy đền đài nguy nga to lớn, trước đề hai cái tháp cao, có hai vị Bồ Tát đang ngồi ngang nhau. Hào quang tua tủa đổ hột. Tưởng mình được về Tây Phương, lòng mừng phấn khởi, định chạy đến chỗ Bồ Tát ngồi mà lạy. 

QUẢ BÁO

Phía ngoài hai vị Bồ Tát ngồi, sau lại có một đàn gà, vịt rất đông, còn phía trong là đền rồng của vua Nhứt Ðiện, vì thấy Bồ Tát tôi quá mừng mà không thấy đàn gà, vịt chận mình phía trước, mỗi con lớn bằng con nghé, tôi vừa đi tới nghe chúng nó nói: "Dữ hôn, chúng tôi đợi nhà ngươi từ tháng 10 năm Sửu đến tháng 4 năm Dần mới gặp. Chúng tôi được nghe Nhứt Ðiện Tần Quảng Vương nói nhà ngươi đã qui đầu Phật pháp mà tu hành. Nhưng trước kia nhà ngươi ỷ mạnh sát hại chúng tôi, nào cắt cổ, nhổ lông, phân thây, xé thịt để đem lại sự giàu có cho mình mà chẳng chút xót thương đến loài sinh vật yếu đuối ngu khờ nàỵ Ngày nay nhà ngươi xuống đây, chúng tôi phải phân thây trả hận". Nói đến đó, chúng nó ào lại vây quanh, con thì mổ con thì đá, lớp gà, lớp vịt mổ bươi cào cấu tôi đau đớn vô cùng.  

Không chịu nổi nữa, liền té quị xuống, chúng nó leo lên mình nó chà, nó đạp, bươi, mổ xé, cắn nên tôi ngất đi nhưng lạ lùng thay, tôi còn nghe văng vẳng tiếng Bồ Tát Quan Âm nói: "Này các con vật kia, hãy ngưng lại mà nghe ta nói hai điều. Ðiều thứ nhứt, là các người tự do trả hận, nhưng tất cả đều phải đứng qua một bên, con này mổ rồi đứng qua bên kia, tới con khác mổ, như vậy mới công bình. Số các ngươi là một ngàn mười một con, mà một con cứ mổ hoài, còn con khác không mổ được rồi cứ kiện thưa mãi ai ở đây mà phân sử cho nổi.

Trả thù xong rồi, tùy theo nghiệp lực của các ngươi mà đi đầu thai, con nào còn kiếp thú thì làm thú, con nào mãn kiếp được tiến lên làm người, đó là điều thứ nhất. Còn điều thứ hai là các ngươi không trả hận, để ta cứu nó sống dậy, nó sẽ tụng kinh cầu siêu cho các ngươi tiến lên làm người hết, sau này nó sẽ làm thầy của các ngươi mà độ các ngươi tu hành. Trong hai điều, các ngươi muốn điều nào tùy ý, chớ luật công không ép". 

Bồ Tát nói đến đó thì chúng nó dang ra xa và không mổ nửa. Bồ Tát bảo tiếp: "Các ngươi cứ từ từ mà trả hận đi". Các con vật trả lời: "Bây giờ tôi muốn tên này tỉnh dậy để cầu siêu cho chúng tôi được làm người, chớ mang lớp thú hoài, khổ quá!". Bồ Tát bèn sai vị thần đem nước rưới vào mình, tôi liền tỉnh dậy.  

Nhớ lại mình đã cắt cổ gà, vịt quá nhiều lòng hết sức ăn năn, tôi bước tới trước mặt Bồ Tát mà lạy. Bồ Tát Quan Âm dạy rằng: "Nhờ ngươi thức tỉnh tu hành, thọ trì kinh pháp trong 6 năm và cũng may là các con vật này nó họp lại đây để kiện người, xin trả thù có một lần. Bằng không, tự nhiên sau này ngươi phải đầu thai làm thú trong một ngàn mười một kiếp để thường mạng, thì biết bao giờ mới trở lại làm người mà tu hành. Chúng sanh mê muội, không rõ luật nhơn quả, cứ tưởng chết rồi là hết, cho rằng: "Vật phải dưỡng nhơn" rồi mạnh tay sát hại, chừng khi quả báo đến thì kêu trời, kêu đất, ai cứu được.  
Nhà ngươi có biết các con vật ấy là gì của ngươi không?". Tôi đáp: "Bạch Bồ Tát, con chỉ biết nó là con vật thôi". Bồ Tát nói: "Nó là ông bà, cha mẹ, thân bằng quyến thuộc của ngươi trong nhiều đời, nhiều kiếp. Trước kia nó cũng sát sanh như ngươi nên phải hóa làm thú, nay ngươi nhìn chẳng ra nên đành tâm sát hại chúng. Ngày nay ông bà cha mẹ của ngươi lại kiện cáo ngươi để trả thù, thế gian là trả trả vay vay như vậy đó. Chúng sanh cõi Diêm Phù ưa sát hại sinh vật cho cha mẹ, chồng con ăn bổ dưỡng thân thể, hoặc bắt cá, cua để nuôi con cháu. Vì thương mà hại đó là mình hại mình, hại luôn cả cha mẹ, thân quyến đều phải chịu tội chung. Bây giờ ngươi hãy tụng kinh cầu siêu cho chúng nó được tiến lên làm người, giảng cho chúng nó nghe một bài, khuyên chúng nó rán niệm Phật và qui y Phật, Pháp, Tăng cho chúng nó."

Liên Hệ

0938 561696 (07:30 - 20:00)
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
7/1D Kỳ Đồng, P9, Q3, HCM

Phong Thủy Quán Trên Facebook

 
Premium Joomla Templates